Xã hội

Người ăn mày may mắn

Nguyễn Thiêm

Có cô gái bán hoa, một hôm sau khi bán hầu hết số hoa trên sạp hàng cô thấy đã quá muộn nên cô quyết định về nhà. Trên đường về, cô nhìn thấy một người ăn mày ngồi bên vệ đường thế là cô thuận tay tặng một bông hoa hồng còn lại cho người ăn mày, trong lòng cô tràn trề niềm vui.

Có lẽ các bạn cho rằng câu chuyện đến đây sẽ kết thúc, nhưng câu chuyện tôi kể bây giờ mới thực sự bắt đầu.

Đối với người ăn mày đây là chuyện không thể ngờ vì với anh ta được một cô gái xinh đẹp tặng hoa chẳng khác nào mặt trời mọc ở đằng tây.

Có lẽ chưa bao giờ người ăn mày yêu bản thân mình, cũng có lẽ chưa bao giờ anh ta nhận được tình yêu của người khác nên anh ta quyết định là hôm nay không ăn xin nữa mà trở về nhà.

Sau khi về nhà, anh ta tìm cái bình hoa rồi cắm bông hoa hồng vào và đặt nó trên bàn. Bông hoa quả là đẹp, người ăn mày ngồi lặng lẽ ngắm nhìn bông hoa.
Chợt anh ta nghĩ đến điều gì đó, anh ta vội đứng lên bỏ bông hoa ra rồi mang cái bình đi cọ rửa rất sạch sẽ. Hóa ra anh ta cho rằng bông hoa đẹp như thế này mà lại cắm vào cái bình bẩn thỉu thì không thể được, cái bình thật sạch sẽ mới xứng đáng để cắm bông hoa xinh đẹp này.

Xong việc, anh ta lại ngồi lặng lẽ ngắm nhìn vẻ đẹp của bông hoa hồng. Một lúc sau, anh ta lại chợt thấy rằng cái bình hoa đẹp thế này lại đặt trên cái mặt bàn đầy bụi thế là anh ta lại đứng lên lấy giẻ lau chùi cái bàn thật sạch sẽ, sau đó đặt cái bình hoa ngay ngắn ở trên bàn.

Xong việc người ăn mày lại ngồi lặng lẽ thưởng thức vẻ đẹp của bông hoa, bỗng nhiên anh ta thấy rằng cái bình hoa đẹp đẽ đặt được đặt trên cái bàn sạch sẽ lại ở trong một gian phòng vô cùng bừa bộn và đầy rác rưởi?

Nghĩ vậy, anh ta lại quyết định dọn dẹp lại căn phòng và xếp đặt lại mọi thứ gọn gàng, ngăn nắp… Căn phòng gọn gàng với cái bình hoa đẹp đẽ như ấm áp hẳn lên và hình như người ăn mày quên rằng mình đang ở đâu.

Khi người ăn mày đang chìm trong đắm say thì anh ta bỗng thấy ở trong gương một người đàn ông đầu tóc rối bù, ăn mặc lôi thôi… Anh ta không ngờ rằng mình lại là một người như thế này, một người có bộ dạng như thế có đủ tư cách ngồi trong căn phòng sạch sẽ với bình hoa đẹp như thế này không nhỉ?

Nghĩ vậy, anh ta đi tắm rửa và thay quần áo, mặc dù bộ quần áo hơi cũ nhưng nó rất sạch sẽ. Sau đó, anh ta lại đứng trước gương ngắm mình từ đầu đến chân, anh ta thấy rằng người trong gương cũng là một người có khuôn mặt rất điển trai.

Lúc này, anh ta lại nghĩ: Một người như thế này mà lại phải đi ăn xin à? Đây là lần đầu tiên anh ta tự hỏi mình như vậy. Tâm hồn anh ta bỗng thức tỉnh, kỳ thực mình cũng không đến nỗi nào? Anh ta nhìn căn phòng rồi lại nhìn bình hoa hồng ở trên bàn, cuối cùng anh ta đã đưa ra một quyết định quan trọng nhất trong cuộc đời của mình.

Anh ta quyết định từ hôm nay anh ta sẽ không đi ăn xin nữa mà đi tìm một công việc để làm. Anh ta không sợ mệt, không sợ vất vả nên hôm sau anh ta dễ dàng tìm được một công việc thích hợp. Có lẽ bông hoa hồng nở rộ trong lòng đã truyền cảm hứng cho anh ta, với sự cố gắng không mệt mỏi dăm năm sau anh ta trở thành một ông chủ của một xí nghiệp nhỏ.

Một thời gian sau, anh ta cũng tìm được cô gái đã tặng hoa cho mình và anh ta đã tặng cho cô gái một nửa tài sản của mình để cảm ơn cô gái đã tặng anh ta đóa hoa hồng khi anh ta đang là kẻ ăn mày lang thang.

Đây không phải là một đóa hoa hồng mà là một niềm hy vọng đối với cuộc sống, một niềm hy vọng đối với một tương lai tốt đẹp. Đây là đóa hoa hồng tặng cho người đúng với câu ngạn ngữ kinh điển: Tặng hoa cho người hương thơm dư lại.

Mỗi một con người đều là duy nhất, mỗi một con người đều là đẹp nhất! Chúng ta phải tin ở mình để bất kể như thế nào cũng không nên bỏ cuộc. Không nên để mình rơi vào bờ vực của sự thất bại, chỉ cần mình có sự thay đổi nho nhỏ thì cuộc sống của chúng ta sẽ bắt đầu tốt đẹp lên. Khi ta thay đổi thì mọi thứ tất sẽ thay đổi.

Nguyễn Thiêm

Nguồn: Internet

Views: 0

Người đăng bài viết

Joe M.D.