Văn


Lên Phố Núi Cao……Đến với Đức Mẹ “Măng Đen”

Phượng Vũ

“Khi đất nuớc thanh bình, tôi sẽ đi thăm…” từ lâu tôi vẫn ao uớc đuợc đến viếng các nơi linh thiêng của Đức Mẹ trên đất nuớc Việt Nam.
 

Cây mai trụi lá xuân Giáp Ngọ

Lm. Giuse Nguyễn Hữu An

Những cơn gió của mùa Đông hình như còn luyến tiếc không gian. Chúng vẫn lẩn khuất đâu đây, thỉnh thoảng ùa ra, tỏa hơi lạnh buốt làm cho cây cỏ rùng mình, khép nép. Tất nhiên, không gì cản được bước chân đi của mùa Xuân, những bước chân reo vui của Năm Mới. Gió lạnh cũng đành nhường bước cho những dải lụa vàng ấm áp buông tỏa khắp nơi.
Xuân về rũ áo ưu phiền.

Ngày Xuân nói chuyện câu đối

Ngoan Nguyễn

Nói đến Tết, không ai trong chúng ta lại không liên tưởng ngay đến:
“Thịt mỡ dưa hành câu đối đỏ.
Cây nêu tràng pháo bánh chưng xanh.”
 

Mùa Giáng Sinh đến với những nguời nghèo, khổ

Phượng Vũ

“Xin cho lòng chúng con như máng cỏ tỏa nồng hơi ấm...
Cho con đuợc ủi an ai khóc than, ai khó khăn
Để Chúa đến trong cuộc đời…” (N.S.)
 

Một chút suy nghĩ... Triết lý "cùn"

Lữ Giang

1
Khi say mới biết ta yêu ai,
Khi bệnh mới biết là ai yêu mình,
Khi đứng lên bạn bè sẽ biết ta là ai,
Khi ngã xuống ta sẽ biết ai là bạn, là bè

2
Thật ra cũng không cần phải tìm được người tốt để yêu,
Chỉ cần tìm một người vì họ mà ta có thể tốt lên là quá đủ

3
Mưa thì mát, mà tạt vào mặt thì rát

Đôi dép (Thơ)

Nguyễn Trung Kiên

Bài thơ đầu anh viết tặng em
Là bài thơ anh kể về đôi dép
Khi nỗi nhớ ở trong lòng da diết
Những vật tầm thường cũng biến thành thơ
 
Hai chiếc dép gặp nhau tự bao giờ
Có yêu nhau đâu mà chẳng rời nửa bước
Cùng gánh vác những nẻo đường xuôi ngược
Lên thảm nhung xuống cát bụi cùng nhau
 

Cái duyên Nam Bắc

Nguyễn Hữu Huấn

Khi ngồi viết những giòng chữ này thì vợ cháu đang ngủ say sưa trên giường. Nhìn đôi chân dài thườn thượt của bà thò ra khỏi chăn, tự nhiên cháu bật cười.
 

Người viết mướn

Tiểu Tử

Ở chợ Plateau thành phố Abidjan (thủ đô cũ của xứ Côte d'Ivoire, Phi Châu) ai cũng biết ông già viết mướn đó. Người ta gọi ông là " l'écrivain chinois " (ông Tàu viết mướn).

Valentine chỉ của riêng anh

BHvivi

Em à,  nhìn thấy em tươi cười bên ai, mà lòng anh đau thắt lại. Valentine năm nay thật lạnh lẽo và cô đơn, bởi không còn được thấy em nữa rồi.

Nhìn hình em qua những emails quá cũ kỹ, mới đó đã hơn 20 năm rồi còn gì. Trong nụ cười rạng rỡ đó chất chứa bao tâm sự.

“Hôm nay là Xuân, mai còn Xuân” ?

Phượng Vũ

Đó là câu thơ đầu tiên của nhà thơ Nguyễn Bính trong bài thơ khai bút đầu xuân năm Canh Thìn (1949). Tôi không rõ ý tác giả thế nào?, nhưng khi đọc câu thơ này trong mùa chay, năm nay tới sớm ngay trong dịpTết, tôi bỗng liên tưởng tới bài hát trong lễ Tro:

[về đầu trang]