Thơ


Vợ ta, vợ người (Thơ)

Lan Đỗ

Trăm năm trong cõi người ta -
Chồng hay so sánh... vợ ta, vợ người.
 

Vợ ta nhiều nói, ít... cười .
Vợ người ít nói, cười tươi suốt ngày.

Vợ ta giống chiếc... cối xay .
Vợ người yểu điệu, mảnh mai, dịu dàng !

Vợ ta nhìn muốn... xâm xoàng .
Vợ người nhìn muốn... mò sang “bợ” về!

Xướng họa một chữ "tiền"

Thiết Bình Nương Tử

Tiền túi cộm dày thỏa mái mua
Tiền trao cháo múc cứ vui đùa
Tiền vàng dâng hiến làm sao đuổi    
Tiền bạc gởi trao hổng lẽ xua?
Tiền lính tính liền dăm bảy bửa
Tiền quan dồn tiếp những trăm mùa
Tiền đâu? câu hỏi đầu tiên ấy
Tiền! tiền! phân định lẽ thắng  thua!!!
 
Thiết Bình Nương Tử

 
Tiền
 

Quê hương thăm viếng (Thơ)

Nguyễn Sông Núi

Na-gia-rét Chúa về thăm
Các môn đồ cũng xăm xăm dặm trường
Trong ngày Hưu lễ lệ thường
Quyền năng Ngài đến hội đường giảng kinh
Phần đông ca ngợi tôn vinh
Nhiều ông nghi vấn không tin vào Người
Tỏ bày thắc mắc, nhạo cười
Bởi Thầy đã sống một đời ẩn tu
Dân làng vấp ngã thiên thu
Ngôi Hai bảo họ khiêm nhu đôi lời:
"Tiên tri có bị tơi bời

Kỷ niệm nào? (Thơ)

Bút Xuân Trần Đình Ngọc

Kỷ niệm nào làm Chúa thấy đời vui
Kỷ niệm nào làm Chúa thấy ngậm ngùi
và đau xót cho con người dòn mỏng?

Kỷ niệm nào khi sinh trong máng cỏ
Một đêm đông lạnh lẽo buốt thịt da
Kỷ niệm nào nhìn thấy Mẹ xót xa
Không tiền bạc - Không mái che mưa nắng!

Mẹ viết thay các con

Liên Thái

Chúc mừng Bố hôm nay ngày Từ Phụ
Dâng lời con cảm tạ Bố kính yêu
Bố vì con cực khổ cũng đã nhiều
Công nuôi dưỡng suốt đời con ghi nhớ.

Bố Mẹ đã cho con từng hơi thở
Thức trắng đêm khi con trẻ yếu đau
Đỡ nâng con những lúc gặp khổ sầu
Trong tay Bố đời con luôn hạnh phúc.

Phù vân (Thơ)

Nguyễn Sông Núi

Từ tro bụi Chúa tạo nên
Hình hài con được ơn trên phủ đầy
An vui cuộc sống chốn này
Nhẹ nhàng thanh thoát tháng ngày hồng ân
Hư vô mọi sự phù vân
Hoa tàn hương sắc bước chân mỏi mòn 
U sầu trĩu nặng chùng lòng
Y rằng thân phận một vòng tử sinh
E như huyền hoặc lung linh
Người thương chấp nhận lời kinh con cầu!
 

Nếu vắng em

Bút Xuân Trần Đình Ngọc

Nếu vắng em bầu trời đầy u ám
Anh lặng nhìn toàn mầu xám không thôi
Tưởng tượng mình như một áng mây trôi
Trôi vô định trong bầu trời giông bão
 
Nếu vắng em đàn bướm vàng thôi dạo
Hết lượn lờ âu yếm những cánh hoa
Cả vườn xuân ủ rũ trong chiều tà
Tiếng chim hót nghe sao mà buồn thảm
 

Dư âm Mùa Giáng Sinh - Thơ

Đức Hòa Khánh Thi

“ Khi bài ca của các Thiên Thần đã ngừng,
Khi ngôi sao trên bầu trời đã đi khỏi,
Khi ba vua đã về quê nhà,
Khi các mục tử cùng đàn súc vật đã trở về,
Thì công việc Giáng Sinh mới bắt đầu;
Để tìm lại những gì đã mất,
để hàn gắn những gì đã gẫy,
để người đói được ăn no,
để tù nhân được giải phóng,

Thất thập cổ lai hy!!!

Vô Danh

Thất thập xưa khó tìm ra,
Ngày nay thất thập mỗi nhà đều đông.
Ngày xưa thất thập ngồi không,
Ngày nay thất thập còn mong đi làm..
Ngày xưa thất thập lão làng,
Ngày nay thất thập là chàng thanh niên.

Lời mẹ dạy ... con trai !!

Dương Lộc

1.- Sai lầm lớn nhất của đời con là lấy vợ.
2.- Tai họa lớn nhất của đời con là khổ suốt đời vì vợ.
3.- Tội lỗi lớn nhất của đời con là nghe lời vợ.
4.- Ðáng thương lớn nhất của đời con là bị sai khiến bởi vợ.
5.- Tài sản lớn nhất của đời con là những thứ đang bị giữ bởi vợ.
6.- Thất bại lớn nhất của đời con là không thể bỏ được vợ.
7.- Ðáng khâm phục lớn nhất của đời con là vẫn tiếp tục chịu đựng với vợ.

[về đầu trang]