Thơ


Tình em đêm 30

Nguyễn Thị Thanh Dương

Tình của em là đêm ba mươi Tết,
Để mỗi năm em lại mới trong anh,
Như bếp lửa nấu nồi bánh chưng xanh,
Em cháy mãi ngọn lửa tình tha thiết.
               Em yêu anh từ mùa Xuân tiền kiếp,
               Bao tháng ngày? Không đếm được anh ơi,

Tình phụ (Thơ)

Nguyễn Trãi

Nắng trải lụa mềm tóc ướt bay
Sương khuya ôm kín buốt vai gầy
Tìm đâu hơi ấm mùi hương lạ
Bóng dáng em về thoáng ngất ngây
Chợt đến rồi đi dấu nén thề
Em đi bỏ lại những cơn mê
Ùa vào kỷ niệm chân trời cũ
Phủ kín dâng sầu nỗi tái tê
Sao nỡ đành lòng bỏ phía sau
Tình đang nồng bỏng buổi ban đầu
Xa mồi bắt bóng nào ai được

Đêm tối trời. Sao sáng giữa đời

BHvivi

Mùa đông nặng hạt tuyết rơi
Ở nơi đâu đó sưởi ấm tim nồng
Mùa thu chợt bỏ đi xa
Còn lại nơi đây một mùa giá lạnh
Hồn ai thẫn thờ không lối
Bỗng ngôi sao sáng dẫn đường tìm ai
Giữa đêm sương lạnh tứ bề
Ánh sao phương đông phút chốc sáng lòa
Chúa con sinh cảnh điều hiu.

Ngài sinh trong chốn âm u đói nghèo
Vội chia chút lạnh cho Ngài
Vì thương nhân thế Chúa con khổ hình
Ôi sao thân Ngài tinh trong
Nguyện trao thân mình đền tạ một đời
Chúa ơi, Người có biết không?
Thêm bao nhiêu năm không ai bằng Người.

Chúa là thiên đàng nơi đây
Xóa tan đêm lạnh sưởi ấm dân Người

This Christmas

Sue Rogers Mitchell

I will tie my tinseles packages early this year,
So the brief days before Christmas will be
unhindered and clear of hurry.

I will be silent
I will be calm in my soul for Christmas.
I will remember the Christ child,
the Savior of me.

I will be grateful
I will be ready to help blessings unfold
For this Christmas.

I want to walk with a crippled child
and hold his hand,
Give some child a cloak and see him smile.
Hold some frail and caloussed hands
with a tender touch.

Give a stranger’s hand a welcome clutch,
Warm a mother’s heart whose child gone wrong,

Thơ vô đề

Trần Văn Lương

Đêm bệnh-viện, sầu tơi trên tóc trắng,
Người già nằm, bóng hạc lắng chiều sương,
Mắt ngu ngơ như nắng lỡ độ đường,
Nhìn con gái dựa bên giường gà gật.
Đầu ngật ngầy váng vất,
Thương con mình tất bật ngược xuôi,
Mấy ngày qua luôn túc-trực không rời,
Đến tối mịt mới về nơi tổ ấm.
Bàn tay già chầm chậm,
Thờ thẩn nắm tay con.
Từ rãnh mắt xoáy mòn,
Giọt thương cảm lăn tròn theo vết cũ.

X Khuya rồi đó, sao con chưa về ngủ,
Chuyện tuổi già, con ủ-rũ làm chi.
Chín mươi rồi, Bố chưa bị cất đi,
Mình may mắn, có gì mà áo-não.
Hãy để Bố vào ở nhà dưỡng lão,

Những món quà (Thơ)

Uyển Nguyện

Món quà Chúa tặng cho con:
Một giấc mộng đẹp trở về giữa đêm
Nghe như tiếng Mẹ ru êm
Ngọt ngào ấp ủ từng đêm thuở nào.

Món quà Chúa tặng cho con:
Tỉnh giấc mộng đẹp tâm hồn lâng lâng
Lòng con cảm mến lệ rưng
Nhận ra ơn Chúa đã từng cho con.

Món quà Chúa tặng cho con:
Mỗi ngày còn sống con còn phải lo
Lo cho cuộc sống ấm no
Không quên tĩnh lũy lẫm kho Nước Trời.

Món quà Chúa tặng cho con:
Biết sống tín thác trong tay Chúa Trời
Dẫu rằng một sợi tóc rơi
Chúa Cha đã đếm từ thời thiên thu.

Món quà Chúa tặng cho con:
Dẫu trong đau khổ nhìn ra ơn lành

Tình ta đôi dép (Thơ)

Bút Xuân Trần Đình Ngọc

Anh yêu ơi! Tình ta như đôi dép!
Ở mãi cùng nhau, bất kể sang hèn
Dù nghèo giầu vẫn giữ tấm lòng son
Anh đi đâu thời có em ở đó!
 
Dù nhiều năm, gót đã vạt, méo mó
Dù đôi quai bạc phếch cả làn da
Những đường nhăn vì nóng bỏng hè qua
Những vết nứt b ởi cao-su đã chảy!
Nhớ khi xưa mới từ trong nhà máy

Kinh tình yêu (thơ)

BHvivi

Một đêm tối trôi qua không bình yên
Nước mắt mẹ rơi lặng thầm khe khẽ
Con đâu đầu mẹ ngủ thật không xong
Hạnh phúc nào khi sớm mai thức giấc
Nụ cười con đón chào một ngày mới
Thêm một ngày chờ đợi bao niềm vui
Con hết bệnh mẹ thấy quá nhẹ lòng
Một nụ hôn từng ngày mẹ trao ra
Con nũng nịu cuộn tròn trong tay mẹ
Khi con buồn, nước mắt mẹ khẽ rơi

Tu luyện lập thân (Thơ)

Nguyễn Sông Núi

Bạn tìm phụ nữ thiện toàn?
Làm sao có ở vũ hoàn xưa nay
Phàm hèn giới hạn lắm thay
Đều là thọ tạo bởi tay của Người
Nếu nàng trọn hảo, tuyệt vời
Sẽ sinh ngạo nghễ, xem Trời bằng vung
Không hề ngôn-hạnh-công-dung
Mà luôn ứng xử lung tung, bất thường
Trước khi đi kiếm một nường
Chàng nên tu luyện con đường lập thân
Rèn mình hòa nhã, từ nhân

Tình Việt Kiều

Vô Danh

Việt kiều khứa lão ...sáu mươi !
Thăm quê nhớ lại một thời xa xưa
Lão ngỡ mình là trai tơ
Các em xúm lại...xưng hô rất...mùi
"Anh" ơi! sao trẻ quá trời.
Làm lão tít mắt cười tươi ...nghĩ thầm :
"Thế mà bà lão chết bầm
Dám chê mình chẳng nên cơm cháo gì ..."
Thôi thì ta cứ ...yêu đi ,

[về đầu trang]