Thơ


Hồi Nhỏ

Tabe1964

Hồi nhỏ tưởng học lịch sử để biết về tổ tiên nòi giống.
Lớn lên mới biết là láu cá nhồi sọ.

 

Hồi nhỏ tưởng ráng học thành tài để phục vụ đất nước. 
Lớn lên mới biết thành tài chỉ được phục vụ nước khác. 

Hồi nhỏ tưởng công an bắt cướp. 
Lớn lên mới biết công an ăn cướp. 

Thư Không Niêm Gửi Bạn

Trần Văn Lương

Gửi nhờ tập vé số trên tay,
Chống nạng đến đây để gặp mày.
Hụt hẫng thấy mày ngồi giữa quán,
Đang cùng bầy cán bộ vui say.

Không muốn bị mang tiếng quấy rầy,
Khi lòng đang thất vọng chua cay,
Nên đành mượn tạm vài trang giấy,
Viết bậy đôi câu gửi tới mày.

Mày hãy cùng tao nhớ lại ngày,
Cùng mày trong bóng tối chia tay,

Trong Vườn Cây Dầu (Thơ)

Bùi Hữu Thư

Nơi thanh vắng, Vườn Cây Dầu,

Giêsu cầu nguyện gục đầu trong tay

Không gian im lắng, đêm này,

Tồng đồ yên ngủ, mê say bời bời.

Ab-ba! Cha hỡi! Cha ơi!

Chén đắng cay này xin rời xa con.

Nhưng theo Thánh Ý, vuông tròn,

Xin đừng theo ý của con chút nào

Mồ hôi và máu tuôn trào,

Con như hấp hối lao đao hao mòn

Con muốn đánh thức Si-mon

Cơn khùng và nỗi nhớ (thơ tình)

Trần Thụy Miên

Nỗi nhớ như cơn khùng
Đuổi rượt tình yêu mà cắn
Nỗi nhớ như cơn nắng
Làm cháy khét trái tim si
 

Thập gía buồn (Kinh thơ)

Bùi Hữu Thư

Mỗi lần trên đường đời con vấp ngã,
Là một lần con đánh mất niềm vui.
Con tự hỏi, thầm trách mình vội vã,
Sao lại chọn con đường này, tối thui?

Nếu có kẻ nào muốn theo chân Chúa,
Phải từ bỏ tất cả mọi sự trên đời.
Vác thập giá mỗi ngày theo chân Chúa,
Cố gắng theo cho kịp bước chân Người.

Từ ngày Bác vô đây - Ever Since you came (Thơ)

Nguyễn Thành Bửu

Lúc mà các bác chưa có vô đây
Cháu chưa có mặt trên đất nước này
Má cháu còn đi đến trường mỗi sáng
Đúng tuổi trăng tròn, đôi má hây hây.
 
Kể từ sau ngày các bác vô đây
Ông Ngoại bỗng nhiên bị bắt, tù đày
Bà Ngoại nhớ chồng rưng rưng mỗi tối
Má cháu ưu sầu đánh mất thơ ngây.

Lộc Trời Tuyết Sa (Thơ)

Bùi Hữu Thư

Chiều nay trời lại cao xanh,
Sau ngày bão tuyết đổ quanh một miền.
Tuyết rơi như những cánh tiên,
Bay bay trước gió triền miên chập chùng.
Tuyết rơi êm ái như bông,
Như sương kết tụ trên không bạt ngàn.
Tuyết sinh, trinh trắng mơ màng,
Tuyết giăng như tựa áo voan của nàng.
Tuyết sa im lắng không gian,
Chim trời bặt tiếng, sóc khoan kiếm mồi.
Cành dương chĩu nặng tuyết rơi,

Thiên thu mai

Trần Thụy Miên

Đúng hẹn trăng lại lên
Trăng trải mình trên ngàn mai thảm cỏ
Càn khôn gọi mời sương lạnh đêm yên
Thoang thoảng gió
Trăng mai nghiêm lay tình hát
Đỉnh phù vân còn đó Trái Cấm tròn
 

Xuân thắm tình xuân

Mônica Têrêsa Trần Thụy Miên

Óng ánh … như viên ngọc bích
Tận ngoài miền hoang đảo
Hồn kiêu sa trên gác đỉnh trang đài
Nhưng Em thật là bình thường
Trong khoảnh khắc yêu thương
Nhìn Anh vĩ đại với mảnh đời thập giá
 
§
 

Lá hư không (Thơ tình)

Mônica Têrêsa Trần Thụy Miên

Em vẫn thế
Ngọt ngào vai thơm phức
Nghiêng gánh tình
Tay vớt lá hư không
Lá hư không
Gân vô thường đan kín
Đóa kỳ tình
Từng cánh rớt bay mau …
Anh ở đâu
Em ngồi thêu áo tím
Từng nụ hồng
Mối chỉ giẫy tim nông
Cành gai nhọn
Khăn tang nhầu chim hót
Thánh Vịnh ngân
Dạ khúc vẫn bàng hoàng

[về đầu trang]