Thơ


Vườn Hồng Mùa Hạ

Bùi Hữu Thư

Tôi tin nơi Ngài khi bầu trời sáng sủa,
Và ngày hè, cỏ vàng úa, dưới trời xanh.
Khi hạnh phúc đầy, lòng hân hoan rộng mở,
Nhựa sống tuôn tràn, tôi hứng trọn trong tay.

Tôi tin nơi Ngài khi vườn hoa hồng nở,
Khi thu về, hương ngào ngạt, sắc khoe tươi.
Khi gió thu êm đềm ru tôi vào mộng,
Khi lá vàng hoe, hay đỏ thắm trên đồi.

“Lạy Trời!”

Qui Loan

Năm nay xuân mới vui tươi -
Lạy Trời con đổi lại người con thương -
Trời ơi ! Nó bỏ giữa đường -
Vì chịu không nổi Mười Thương nó cần

Cám Ơn Người

Bùi Hữu Thư

Cám ơn Người về rất nhiều sự việc,
Về phút giây im lắng của buổi chiều.
Về mầu lá đỏ, hoa vàng, cỏ biếc.
Về tiếng chim ca, vượn hót phiêu diêu,

Về hương thơm của thông rừng trên núi,
Vị mặn cay của nước biển trên môi,
Về mùi rạ mới gom trên đồng nội.
Về tiếng khóc oe oe mới chào đời.

Cám ơn Người về tơ trời óng ánh,

Một buổi sáng!

Quang Tuấn

Sáng thức dậy biết mình còn đang thở
Tức là ta còn sống, sướng quá thôi
Ngắm bình minh tưng bừng hoa đua nở
Mở rộng hồn ta đón một ngày vui.

Sáng thức dậy nghe nhộn nhàng chim hót
Lúc líu lo, lúc ríu rít bên rào
Như giục ta: cùng vui dù giây lát
Ngày mai này ai biết sẽ ra sao?

Quê Hương

Thi Tâm

Từ nửa vòng trái đất
Theo bóng đêm
Tôi trở về Đất Mẹ
Hai mươi năm lẻ
Nhìn quê hương vừa lạ vừa quen
Lòng bồi hồi như vừa chớm hơi men
Lắng nghe đất trở mình trong nắng sớm.

Có nắng đẹp của Chúa ở trong con

Bùi Hữu Thư

Con tỉnh dậy sáng nay,
Với mưa rơi trên mái.
Mưa rơi trên cỏ hoa,
Mưa rơi trên cây trái.

Con tỉnh dậy, Chúa ơi,
Khi mưa rơi khắp nơi.
Nhưng không rơi trong lòng,
Có nắng Chúa đẹp tươi.

Con tỉnh dậy chiều hôm,
Mưa vẫn tiếp tục rơi.
Màn trời như đẫm lệ
Nhưng lòng con vui ghê.

Tháng 5 Học Trò

Thi Tâm

Thế là đã bao ngày rồi đấy nhỉ
Để hôm nay chợt thấy tháng Năm về
Tháng Năm về không bằng hoa phượng đỏ
Nở đầu cành học trò hái trao nhau
Tháng Năm về không có tiếng ve sầu
Văng vẳng vọng những ngày hè êm ả
Tháng Năm đây rồi sao thiếu tất cả
Tiếng trống tan trường hối hả giục thời gian
Gởi cho nhau những giây phút mơ màng
Bên trang giấy chứa chan bao kỷ niệm

Thập Tự Tôi

Thi Tâm

Tôi khoác lên vai Thập tự đời
Từ trong thơ dại giữa vòng nôi
Vạn nẻo mơ hồ cơn mê, tỉnh
Gió thoảng ngày qua những mây trôi
***
Tôi khoác lên vai Thập tự nhau
Từ em trinh khiết trái nhiệm màu
Bước khẽ ru tình sen một đóa
Địa đàng xuân mộng khắc qua mau
***
Tôi khoác lên vai Thập tự tôi
Từ muôn thuở trước rất xa xôi

Tạ ơn Người

Một buổi sáng trời xanh
Có gió mát trong lành
Khí trời thật ấm áp
Sương còn đọng trên cành

Tôi ngồi bên cửa sổ
Nhìn hoa lá cỏ cây
Chim muông bay rời tổ
Nai vàng chạy đó đây

Tôi cảm ơn Thượng Đế
Tạo dựng nên đất trời
Muôn muôn loài vô kể
Và tạo nên con người

Con người được hưởng thụ

Ngày ấy tương tư

Trần Thụy Miên

Xe lăn trên đoạn đường dài
Chói chang cơn nắng ôm cài vai nhau
Aó em cà vạt chung màu
Như là chung lối nhịp cầu bước qua
Thuyền neo ở bến người ta
Quên đi tiếng gọi vút xa biển trời
Cạnh bên hình bóng một người
Quỳnh hương ngả đoá hồng tươi cúi đầu
Ăn năn giờ phút nguyện cầu
Lỡ tay mà nhặt chút sầu tương tư
Chia tay chưa muốn giã từ

[về đầu trang]