Thơ


Ánh Sáng Cuối Ðường Hầm

Bùi Hữu Thư

Có ánh sáng đầu kia đường hầm,
Can đảm lên nào, hãy vững tâm.
Ở nơi nào đó trong bóng tối,
Sẽ thấy đường đi, khỏi khóc thầm.

Ðường lối âm u, chẳng ngại ngần,
Bóng tối chẳng ngăn được bước chân.
Dù cho mắt thường chưa thể thấy,
Chúa dắt dìu đi, đừng lần khân.

Dâng Mẹ Hoa Năm Sắc

Bùi Hữu Thư

Mẹ ơi! Dâng Mẹ một tràng hoa|
Những đóa hoa năm sắc mượt mà
Cùng tấm lòng thiết tha thảo hiếu
Hương thơm tỏa ngát khắp trời xa.

Bông hoa đỏ như trái tim hồng
Dâng lên Mẹ với lòng thủy chung
Của đoàn con thiết tha trìu mến
Kính dâng Mẹ tràng hoa thắm nồng.

Hoa trắng tinh là mầu khiết trinh
Dâng lên Mẹ với trọn niềm tin

Tôi Trông Cậy Chúa

Bùi Hữu Thư

Ôi! Xin đừng gửi hương theo gió,
Vì gió sẽ vượt khỏi bàn tay bé nhỏ.
Cũng xin đừng tìm hiểu tại sao,
Và cũng xin đừng hỏi.

Như đứa trẻ thơ ngây,
Tung tăng đi cạnh Thầy.
Ðường ta đi Ngài đã tỏ,
Những gì xảy ra Người đã rõ.

Những Phút Giây Gần Bên Chúa

Bùi Hữu Thư

Những phút giây được gần bên Chúa,
Qúy giá hơn ngọc ngà gấm lụa.
Thuyền con đây có Chúa hộ phù,
Khỏi chìm trong biển đời giông tố.

Khi cuồng phong, sóng gào thác lũ,
Và bầu trời mây xám mịt mù.
Nếu con đây biết tìm đến Chúa,
Biển sẽ êm, trời lại sáng sủa.

Trong vườn Cây Dầu

Bùi Hữu Thư

Nơi thanh vắng, Vườn Cây Dầu,
Giêsu cầu nguyện gục đầu trong tay
Không gian im lắng, đêm này,
Tồng đồ yên ngủ, mê say bời bời.
Ab-ba! Cha hỡi! Cha ơi!
Chén đắng cay này xin rời xa con.
Nhưng theo Thánh Ý, vuông tròn,
Xin đừng theo ý của con chút nào
Mồ hôi và máu tuôn trào,
Con như hấp hối lao đao hao mòn
Con muốn đánh thức Si-mon

Thập Gía Buồn

Bùi Hữu Thư

Mỗi lần trên đường đời con vấp ngã,
Là một lần con đánh mất niềm vui.
Con tự hỏi, thầm trách mình vội vã,
Sao lại chọn con đường này, tối thui?

Nếu có kẻ nào muốn theo chân Chúa,
Phải từ bỏ tất cả mọi sự trên đời.
Vác thập giá mỗi ngày theo chân Chúa,
Cố gắng theo cho kịp bước chân Người.

Lãng Du

Thi Tâm

Mãi là kẻ lãng du
Giữa hai miền sáng - tối
Khi đêm đang hấp hối
Và ngày vừa thụ thai
Nơi đó:
Không khổ đau của người
Không bất công của đời
Chỉ mênh mông một dải sương mù
Phủ kín những linh hồn còn mê ngủ

Điềm Lạ Ánh Sao

Bùi Hữu Thư

Vịnh Ba Tư ngày kia có dấu lạ,
Ba hiền sĩ chiêm tinh thấy Vua sinh.
Vị Vua nào quyền uy cao cả?
Cả đất trời run sợ khiếp kinh!

Họ rủ nhau cùng đi tìm kiếm.
Ngước mắt trông vời khắp trời cao.
Ô! Điềm lạ nay đà thị kíến,
Phương Đông rạng ngời một ánh sao.

Ngôi sao sáng rạng ngời chói lọi,
Chiếu hào quang tỏa khắp không trung.
Ba hiền sĩ như được mời gọi,

Mai tôi chết cờ vàng xin đừng phủ

Lê Quang Lưỡng

Mai tôi chết cờ vàng xin đừng phủ
Xác thân nầy đâu chết cho Quê Hương?
Súng gươm xưa đã bỏ lại chiến trường!
Thân chiến bại nhục nhằn nơi đất khách!

Hơn nữa đời đã tan rồi khí phách
Nhớ bạn bè nằm xuống nghĩ mà đau!
Không quan tài cờ phủ giữa chiến hào
Máu thịt đã thắm vào lòng đất Mẹ.

Tình Thu

Nguyễn Trung Quân

Đã bao mùa thu qua
Là bao lần nhung nhớ
Mối tình đầu dang dở
Ta đã lỡ trao nhau

Vẫn như mùa thu xưa
Đời anh giờ héo úa
Đếm từng ngày thu đổ
Bao xác lá cô đơn

Em ra đi nơi ấy
Có còn nhớ nơi này
Vẫn một mình anh đợi
Hình bóng thuở thanh xuân

[về đầu trang]