Thơ


Chiếc Lá Cuối Cùng

Bùi Hữu Thư

Thu chết đông sang,
Một chiếc lá vàng,
Trên cành thở than.
Chiếc lá cuối cùng,
Úa mầu thời gian.

Lá như lủi thủi,
Trên cây trơ trụi,
Chẳng nỡ lìa cây,
Bám cánh tay gầy.

Lòng còn nhớ mãi,
Chuyện người con gái,
Nằm trên giường bệnh,
Sáng ngày đếm lá,
Lá rơi thở dài.

Quà tặng Của Tình Yêu

Bùi Hữu Thư

Ai đo được tình yêu?
Ôi quà tặng mỹ miều.
Dù tiền muôn chẳng thiếu,
Mua chẳng được bao nhiêu.

Vì chưng quà tặng này,
Chỉ thể hiện mỗi ngày,
Mỗi giờ và mỗi phút,
Qua hành động mỗi giây.

Thời giờ cho trẻ con,
Hướng dẫn cho vuông tròn,
Ngợi khen và nâng đỡ,
Trau dồi thêm sắt son.

Chỉ có Chúa làm cho hoa nở

Bùi Hữu Thư

Đây chỉ là một nụ hoa bé nhỏ
Một nụ hồng do chính Chúa tạo nên
Nhưng tôi không thể làm sao khai mở
Từng cánh hoa bằng đôi tay mọn hèn

Tôi có cố gắng bóc nhẹ từng cánh
Cũng làm cho hoa rách nát tan tành
Một nụ hồng sinh tươi vừa nở mạnh
Trong bàn tay tôi đã héo thật nhanh

Bí quyết để mở được từng cánh hoa

Lá Và Biển

Lá và Biển

giai điệu phong cầm
nằm khép mình dưới lớp bụi thời gian
tôi bước vào trong
nhà thờ cổ
có con chim ri ta
cất tiếng hót trên chặng đàng thánh giá

chúa vẫn còn thở dài
gục đầu
những kiếp người nô lệ chung thân

Bao Nhiêu Là Ơn Phúc

Bùi Hữu Thư

Những lúc cô đơn ai người an ủi
Những lúc buồn phiền ai sẽ ôm vai
Những lúc băn khoăn ai người đưa lối
Ai sẽ tiếp tay đối phó ngày mai

Ai sẽ đỡ nâng những khi đau khổ
Ai sẽ tăng cường khi hãi sợ tương lai
Ai sẽ chở che khi lâm nguy ngập cổ
Ai dắt dìu trong bóng tối đọa đầy

Lễ Ngũ Tuần

Bùi Hữu Thư

Ngũ Tuần ngày Lễ đến rồi,
Tông đồ tụ họp một nơi trong thành.
Từ trời tiếng động phát thanh,
Giống như gió cuốn thổi quanh khắp nhà.
Nhiều hình lưỡi lửa tản ra,
Trên đầu mỗi vị đậu ba bốn lần.
Mọi người đầy Chúa Thánh Thần,
Nói lên đủ tiếng mọi phần thế gian.
Tin đồn từ đó dần lan,
Tứ phương kéo đến, trăm ngàn người coi.
Ai ai bỡ ngỡ lạ đời,
Nghe tông đồ nói tiếng người xứ xa.

Ánh Sáng Cuối Ðường Hầm

Bùi Hữu Thư

Có ánh sáng đầu kia đường hầm,
Can đảm lên nào, hãy vững tâm.
Ở nơi nào đó trong bóng tối,
Sẽ thấy đường đi, khỏi khóc thầm.

Ðường lối âm u, chẳng ngại ngần,
Bóng tối chẳng ngăn được bước chân.
Dù cho mắt thường chưa thể thấy,
Chúa dắt dìu đi, đừng lần khân.

Dâng Mẹ Hoa Năm Sắc

Bùi Hữu Thư

Mẹ ơi! Dâng Mẹ một tràng hoa|
Những đóa hoa năm sắc mượt mà
Cùng tấm lòng thiết tha thảo hiếu
Hương thơm tỏa ngát khắp trời xa.

Bông hoa đỏ như trái tim hồng
Dâng lên Mẹ với lòng thủy chung
Của đoàn con thiết tha trìu mến
Kính dâng Mẹ tràng hoa thắm nồng.

Hoa trắng tinh là mầu khiết trinh
Dâng lên Mẹ với trọn niềm tin

Tôi Trông Cậy Chúa

Bùi Hữu Thư

Ôi! Xin đừng gửi hương theo gió,
Vì gió sẽ vượt khỏi bàn tay bé nhỏ.
Cũng xin đừng tìm hiểu tại sao,
Và cũng xin đừng hỏi.

Như đứa trẻ thơ ngây,
Tung tăng đi cạnh Thầy.
Ðường ta đi Ngài đã tỏ,
Những gì xảy ra Người đã rõ.

Những Phút Giây Gần Bên Chúa

Bùi Hữu Thư

Những phút giây được gần bên Chúa,
Qúy giá hơn ngọc ngà gấm lụa.
Thuyền con đây có Chúa hộ phù,
Khỏi chìm trong biển đời giông tố.

Khi cuồng phong, sóng gào thác lũ,
Và bầu trời mây xám mịt mù.
Nếu con đây biết tìm đến Chúa,
Biển sẽ êm, trời lại sáng sủa.

[về đầu trang]