Mônica Têrêsa Trần Thụy Miên


Xuân thắm tình xuân

Mônica Têrêsa Trần Thụy Miên

Óng ánh … như viên ngọc bích
Tận ngoài miền hoang đảo
Hồn kiêu sa trên gác đỉnh trang đài
Nhưng Em thật là bình thường
Trong khoảnh khắc yêu thương
Nhìn Anh vĩ đại với mảnh đời thập giá
 
§
 

Lá hư không (Thơ tình)

Mônica Têrêsa Trần Thụy Miên

Em vẫn thế
Ngọt ngào vai thơm phức
Nghiêng gánh tình
Tay vớt lá hư không
Lá hư không
Gân vô thường đan kín
Đóa kỳ tình
Từng cánh rớt bay mau …
Anh ở đâu
Em ngồi thêu áo tím
Từng nụ hồng
Mối chỉ giẫy tim nông
Cành gai nhọn
Khăn tang nhầu chim hót
Thánh Vịnh ngân
Dạ khúc vẫn bàng hoàng

Trái mơ tiên (Thơ tình)

Mônica Têrêsa Trần Thụy Miên

Lên non hái trái mơ tiên
Ai như là Chúa quỳ trên dốc đồi
Chúa ơi sao Chúa lại ngồi
Ở nơi vắng vẻ ít người trông xa
Cô đơn tận gốc trời già
Yêu con Chúa gọi thật là ngộ chưa
Ngộ đời tỉnh giấc sớm trưa
Tâm không lòng trống gió mưa chi là
Thôi đừng buồn nữa Chúa à
Con dâng Chúa trọn thơ ca đỉnh đồi

Khúc lặng du (Thơ tình)

Mônica Têrêsa Trần Thụy Miên

Trầm trầm …
Những âm trầm chìm sâu
Sâu lắng
Vang vang trong không trung
Tiếng gọi của thinh không
Nhìn xuống
Biết đời em nhiều hư nát
Nhìn lên
Thiên Chúa những thứ tha
Em trở về
Trời thu đầy bóng mát
Cánh lá  rũ đợi nắng lên bông nẩy tươi
Cho em chúm chím nét môi cười
Vô thường lạ!
Vút đường chim bay vụt mất

[về đầu trang]