Nguyễn Thị Thanh Dương


Có một tình yêu

Nguyễn Thị Thanh Dương

Không, điều ấy không bao giờ xảy đến,
Anh hứa đi, sông vẫn chảy miệt mài,
Anh vẫn yêu em tình không bờ bến,
Chẳng bao giờ sông ấy rẽ thành hai.

Không, điều ấy không bao giờ là thật,
Anh hứa đi, mây vẫn bốn phương trời,
Anh vẫn yêu em tình yêu duy nhất,
Chẳng bao giờ mây ấy sẽ ngừng trôi.

Đừng yêu người làm thơ

Nguyễn Thị Thanh Dương

Đợi cho Quang ra khỏi nhà là mẹ tôi nói ngay:

 

- Anh Quang này trông đứng đắn đàng hoàng đấy, vậy con liệu mà bảo nó tính đến chuyện hỏi cưới đi.

Tôi đáp với lòng hãnh diện:

- Sớm muộn gì anh ấy cũng phải lên tiếng thôi, con việc gì phải bảo người ta cho nó mất giá trị !

Hoa cẩm chướng nở trong nhà

Nguyễn Thị Thanh Dương

Hoa gì rộ nở trong nhà,
Chướng tai gai mắt, tuổi già dở hơi?

Đêm nay em khiêu vũ

Nguyễn Thị Thanh Dương

Anh,
Em không vì anh mà buồn đâu nhé,
Chẳng vì thất tình mà em qụy ngã,
Đêm nay em khiêu vũ,
Đời còn có những cuộc vui,
Điệu Chachacha đang gọi mời,
Chachacha đam mê và phóng khoáng,
Em vừa nhảy vừa mỉm cười thanh thản.

Anh,
Em không vì anh mà khóc đâu nhé,
Anh đâu có uy lực đến thế,
Dù nước mắt em dễ dàng rơi,

Em đã gặp anh

Nguyễn Thị Thanh Dương

Ngôi nhà to lớn màu đá xám nằm trong khu dân cư lịch sự, cùng một thành phố, chỉ cách nhà tôi vài zip code nên tôi tìm không khó khăn gì.
 
Tôi xác nhận lại địa chỉ một lần nữa và bấm chuông chờ đợi. Tôi đến đúng giờ hẹn chắc chủ nhân cũng đang chờ.
 
Cửa mở là một người đàn ông trung niên khoảng 40 tuổi:

Vợ chồng khắc khẩu

Nguyễn Thị Thanh Dương

Bao giờ đi chợ chị Bông cũng đến khu trái cây trước để hy vọng chọn lựa được những thứ tươi ngon kẻo người khác chọn mất khi nhân viên trong chợ chưa kịp bày hàng khác ra. Đi chợ “bon chen” là thế.
 

Vợ chồng khắc khẩu

Nguyễn Thị Thanh Dương

Bao giờ đi chợ chị Bông cũng đến khu trái cây trước để hi vọng chọn lựa được những thứ tươi ngon kẻo người khác chọn mất khi nhân viên trong chợ chưa kịp bày hàng khác ra. Đi chợ “bon chen” là thế.
 

Tình em đêm 30

Nguyễn Thị Thanh Dương

Tình của em là đêm ba mươi Tết,
Để mỗi năm em lại mới trong anh,
Như bếp lửa nấu nồi bánh chưng xanh,
Em cháy mãi ngọn lửa tình tha thiết.
               Em yêu anh từ mùa Xuân tiền kiếp,
               Bao tháng ngày? Không đếm được anh ơi,

Nỡ lòng nào

Nguyễn Thị Thanh Dương

Bà Thục đậu xe xong thong thả đi lên lầu 2 bằng thang bộ, bà vẫn thích thế để thêm dịp vận động cơ thể, hơn là dùng thang máy cho tiện nghi và mau chóng.
 
Unit 1 phòng ngủ của bà trong khu apartment này được thiết kế gọn xinh, địa điểm lại gần khu thương mại Việt Nam cũng như chợ Mỹ nên bà rất vừa lòng.
 

Giấc mộng khi về hưu

Nguyễn Thị Thanh Dương

Vốn hiền lành, thật thà, tin người như tin mình, ông nghe cảm động quá, lấy cô, vừa cứu được một kiếp người vừa có một cô vợ trẻ đẹp.
 

Bà lìa đời đúng vào ngày ông chính thức nghỉ việc để về hưu, chắc bà muốn hưởng nhàn một mình một cõi nơi bên kia thế giới, để lại giấc mộng nghỉ hưu mà ông đã lên kế hoạch từ lâu, nay chỉ còn một mình ông với nỗi buồn ngơ ngẩn.

[về đầu trang]