Lm. Jos. Tạ Duy Tuyền


Tình yêu Xưa và Nay

Lm. Jos. Tạ Duy Tuyền

Tình yêu là đề tài muôn thuở vượt thời gian. Thời nào cũng yêu và ai cũng yêu. Tình yêu dễ đi vào lòng người, vì ai cũng từng yêu và đã yêu. Có điều mỗi thời và mỗi người đều biểu tỏ tinh yêu khác nhau. Điểm chung là ai cũng mong có được tình yêu chân thành, dù là đơn sợ, mộc mạc nhưng lại dễ cảm kích và chiếm trọn con tim của nhau.

Ăn Mình Thánh Chúa

Lm. Jos. Tạ Duy Tuyền

Ăn uống là nhu cầu phải có của con người. Việc ăn uống còn mang lại nhiều niềm vui cho con người. Niềm vui của sự ngon miệng. Niềm vui của sự bồi bổ và được nhân lên thêm sức sống. Vì thế, ăn không chỉ đơn thuần dừng lại ở động tác nhai hay nuốt, nhưng động tác ăn chỉ đạt tới mục tiêu cuối cùng của mình là tiến trình tiêu hóa. Thức ăn được chuyển hóa, được hấp thụ để trở thành sức sống, thành máu thịt cho người tiếp nhận.

Chốn Quê Mình Ở Đâu?

Lm. Jos. Tạ Duy Tuyền

Có ai đó nói rằng: “Người ta có thể ở trăm nơi nhưng quê thì chỉ một. Người ta có thể đi đến khắp chốn nhưng ga khởi hành thì chỉ một - chốn quê mình”

Anh còn nợ em

Lm. Jos. Tạ Duy Tuyền

Có một bài hát rất nổi tiếng về tình yêu. Đó là bài “Anh còn nợ em”. Bài hát với cung nhạc thật ray rứt như diễn tả tâm hồn ai đó đang vướng bận nợ nần với người mình thương.

“Anh còn nợ em, công viên ghế đá,”
“Công viên ghế đá, lá đổ chiều êm.

Và còn nợ em dòng xưa bến cũ
Dòng xưa bến cũ, con sông êm đềm.”

Chết sẽ về đâu?

Lm. Jos. Tạ Duy Tuyền

Cái chết là điều mà ai cũng ngại khi phải nhắc đến. Thế nhưng, cái chết nó là một phần của cuộc sống. Cái chết đã bám vài kiếp người chúng ta. Nó là định luật tất yếu của đời người.

Hy Sinh Vì Gia Đình

Lm. Jos. Tạ Duy Tuyền

Năm nay với chủ đề “gia đình hãy là dấu chỉ lòng thương xót” là dịp nhắc nhở về căn tính đời sống gia đình là Giáo Hội tại gia. Giáo hội thì luôn yêu thương, luôn hiệp nhất thì gia đình cũng phải nên một với nhau để có thể hy sinh và chăm sóc cho nhau.

Phục sinh cho đời

Lm. Jos. Tạ Duy Tuyền

Cuộc đời vốn dĩ bấp bênh, vô định. Con người luôn đứng trước phong ba bão tố. Cái khổ, cái đói, và bệnh tật cứ lận vào kiếp người khiến chúng ta cảm thấy khổ nhiều hơn vui, lo nhiều hơn bình an.

Lòng Thương Xót Hàn Gắn Đổ Vỡ

Lm. Jos. Tạ Duy Tuyền

Con người thường chẳng ai hoàn hảo. Ai cũng có những khuyết tật. Ai cũng có yếu đuối. Đó là lý do cuộc sống chung sẽ dễ khiến chúng ta làm tổn thương nhau. Không cần biết chúng ta đã yêu nhau nhiều như thế nào, cẩn thận và tử tế như thế nào, vẫn có lúc chúng ta sẽ làm tổn thương nhau. Dù vô ý nhưng cũng để lại những đau lòng cho tha nhân.

Người chết vì yêu

Lm. Jos. Tạ Duy Tuyền

Con người sống phải yêu. Yêu là hơi thở, là lý do sống của con người. Có tình yêu thì cuộc đời mới đáng sống, cho dẫu phải trải qua đau thương, tan nát, sầu phiền. . . Vì yêu mà con người sẵn lòng nếm trải những đắng cay muộn phiền. Thế nên, có ai đó nói rằng:

“Yêu là một loại cảm nhận, dù có thống khổ vẫn cảm thấy hạnh phúc.

Hãy yêu như Giêsu

Lm. Jos. Tạ Duy Tuyền

Có ai đó nói rằng: “bạn cứ yêu đi, bạn sẽ biết phải làm gì?”. Tình yêu là sức mạnh để con người sống và hành động. Có tình yêu người ta mới sống hết mình. Có tình yêu người ta mới không quản ngại nắng mưa hay đường xá xa xôi, gập gềnh. Quả đúng như cha ông ta nói: “Yêu nhau tam tứ núi cũng trèo – Mấy sông cũng lội – Mấy đèo cũng qua”.

[về đầu trang]