Lm. Jos. Tạ Duy Tuyền


Lòng Thương Xót Hàn Gắn Đổ Vỡ

Lm. Jos. Tạ Duy Tuyền

Con người thường chẳng ai hoàn hảo. Ai cũng có những khuyết tật. Ai cũng có yếu đuối. Đó là lý do cuộc sống chung sẽ dễ khiến chúng ta làm tổn thương nhau. Không cần biết chúng ta đã yêu nhau nhiều như thế nào, cẩn thận và tử tế như thế nào, vẫn có lúc chúng ta sẽ làm tổn thương nhau. Dù vô ý nhưng cũng để lại những đau lòng cho tha nhân.

Người chết vì yêu

Lm. Jos. Tạ Duy Tuyền

Con người sống phải yêu. Yêu là hơi thở, là lý do sống của con người. Có tình yêu thì cuộc đời mới đáng sống, cho dẫu phải trải qua đau thương, tan nát, sầu phiền. . . Vì yêu mà con người sẵn lòng nếm trải những đắng cay muộn phiền. Thế nên, có ai đó nói rằng:

“Yêu là một loại cảm nhận, dù có thống khổ vẫn cảm thấy hạnh phúc.

Hãy yêu như Giêsu

Lm. Jos. Tạ Duy Tuyền

Có ai đó nói rằng: “bạn cứ yêu đi, bạn sẽ biết phải làm gì?”. Tình yêu là sức mạnh để con người sống và hành động. Có tình yêu người ta mới sống hết mình. Có tình yêu người ta mới không quản ngại nắng mưa hay đường xá xa xôi, gập gềnh. Quả đúng như cha ông ta nói: “Yêu nhau tam tứ núi cũng trèo – Mấy sông cũng lội – Mấy đèo cũng qua”.

Cái chết của lương tâm

Lm. Jos. Tạ Duy Tuyền

Trong chuyến thăm vùng biển Vũng Áng, Hà Tĩnh, chứng kiến cảnh chết chóc tràn bờ, Đức Cha Giuse Ngô Quang Kiệt đã viết:

Niềm tin tín thác

Lm. Jos. Tạ Duy Tuyền

Người ta hay nói chơi rằng: “đời là bể khổ và qua được bể khổ là qua đời!”. Xem ra cuộc đời là một chuỗi năm tháng dài đầy những khổ đau và mất mát. Bể khổ cuộc đời cứ đan xen trong kiếp người đến nỗi mà cụ Nguyễn Du phải thốt lên rằng:

“Trải qua một cuộc bể dâu

Những điều trông thấy mà đau đớn lòng”

Nhìn trò bãi bể nương dâu ấy con người thường ngậm ngùi nuối tiếc mà than thở:

Tình Mẹ còn mãi

Lm. Jos. Tạ Duy Tuyền

Nếu phải nói lời cám ơn, có lẽ chúng ta phải cảm ơn mẹ đã sinh ra ta trong cuộc đời này! Tình thương của mẹ còn dành trọn vẹn cho ta đến nỗi người ta  nói rằng: “đi khắp thế gian không ai tốt bằng mẹ”.

Thế nhưng:

Có lúc ta quên màu tóc Mẹ. Đã một thời giãi nắng dầm mưa.

Có lúc ta quên nhìn trán Mẹ. Còn bao nhớ thương dù ta lớn khôn rồi...

Xin Mở Mắt Con

Lm. Jos. Tạ Duy Tuyền

Cuộc đời là một hành trình. Hành trình ấy đôi khi lạc lối mà ta không biết. Ta vẫn đi vẫn bước trong sai lầm của ma quỷ dẫn lối. Cho đến khi tỉnh ngộ ta mới thấy mình lạc đường quá xa. Muốn quay về lại ngại ngùng. Và dường như ma quỷ luôn níu kéo chúng ta chần chừ ở lại trong tội lỗi. Như người con hoang đàng trong Phúc âm chỉ khi nào anh thiếu thốn, đói rách anh mới chịu quay về để tìm miếng cơm.

Chúng Ta Bị Ma Quỷ Đánh Lừa!

Lm. Jos. Tạ Duy Tuyền

Có người nói đùa rằng: Chúa đã tạo nên thế gian chứ không phải “thế ngay” nên ở đâu cũng thấy sự gian dối lừa gạt. Và xem chừng sự lừa dối cũng tăng tốc theo đà tiến của nhân loại. Thế giới càng văn minh thì sự lừa dối lại càng tinh vi.

Làm sao chiến thắng cám dỗ?

Lm. Jos. Tạ Duy Tuyền

Cuộc sống không thiếu cám dỗ. Cám dỗ chợt đến, chợt đi nhưng nó dũng mãnh như cơn lũ có thể lôi kéo chúng ta lao vào sự dữ. Chỉ một phút mất cảnh giác nó có thể lấy đi nhân phẩm, danh dự của một con người. Nó hiện hữu bên ta như hình với bóng khiến ta lúc nào cũng phải nhớ đến nó. Nó thôi miên chúng ta từng phút giây như nhà văn Tế Xương đã bộc bạch rằng:

Buông Bỏ Tham Sân Si

Lm. Jos. Tạ Duy Tuyền

Con người ta thường mệt mỏi là do tâm phiền muộn mà sinh ra nhiều hơn. Cái tâm chứa đầy tham sân si nên dễ mệt mỏi, thất vọng khi không thỏa mãn điều mình muốn. Càng tham ái, sân si nhiều càng mỏi mệt... Chỉ khi con người biết buông bỏ những tham sân si lúc ấy mới thấy tâm bình an và hạnh phúc.

[về đầu trang]