Từ ngôi mộ trống


Trần Mỹ Duyệt

Suy niệm về Chúa Phục Sinh

Chúa Giêsu đã sống lại. Alelluia! Alelluia! Alelliua!
 
Nhưng để tìm một chứng nhân cho biến cố quan trọng này thì ngoài những Tông Ðồ như Phêrô, Gioan, Maria Mađalêna và một số bà đạo đức đã được trực tiếp quan sát khung cảnh của ngày Chúa sống lại, thì ngôi mộ nơi táng xác Chúa cũng là một trong những chứng nhân hùng hồn hơn cả.
 
Về phần các nhân chứng, Luca đã ghi rõ như sau: “Có những phụ nữ đã theo Chúa Giêsu từ Galilê. Các bà đã để ý nhìn ngôi mộ và xem xét xác Ngài được an táng như thế nào” (Luca 23:55). Cũng chính các bà này, tảng sáng ngày thứ nhất trong tuần đã vội vã ra phần mộ. “Nhưng khi bước vào, họ không thấy xác Chúa Giêsu đâu cả” (Luca 24:3). Và câu trả lời, như thiên thần Chúa đã nói với các bà: “Sao các bà lại tìm người sống ỡ giữa kẻ chết? Người đã sống lại và không còn ở đây nữa.” (Luca 24:5-6)
 
Truyện kể như là mơ, nhất là khi các phụ nữ ấy thuật lại những gì họ đã thấy cho các Tông Ðồ, chỉ có Phêrô đã mau mắn chạy ra mồ, và theo Luca, Phêrô đã rất đỗi ngạc nhiên “khi cúi nhìn và ông chỉ thấy những khăn liệm thôi” (Luca 24:12).
 
Trong khi các Tông Ðồ, các phụ nữ ồn ào, nghi ngờ về việc Chúa sống lại, thì ngôi mộ đá vẫn im lìm không hề lên tiếng. Tuy chỉ mình nó được diễm phúc chứng kiến giờ Chúa Phục Sinh và ra khỏi mồ, nhưng nó vẫn im lặng, nhẫn nại đứng đó mà không một lời giải thích hoặc diễn nghĩa. Nó chính là một hình ảnh chứng nhân và sống đạo của mọi Kitô hữu, đặc biệt, trong thời đại con người hiện nay đang sống. Ồn ào, náo động, nhiều tin tức, nhiều suy luận, nhiều bằng chứng nhưng lại kém đức tin và thiếu thực hành.
 
Ngoài sự im lặng, ngôi mộ vẫn không nhúc nhích, di chuyển. Nó đứng đó theo tháng năm với dãi dầu sương gió. Nó đã trở nên một hình ảnh đức tin kiên cường cho mọi người khi tuyên xưng niềm tin của mình vào Chúa Kitô Phục Sinh. Một đức tin vững mạnh trước mọi thách đố cuộc đời. Nếu chỉ nói một lời hay làm một việc nào đó mà có thể lay chuyển lòng người, đem con người về với Chúa thì việc đó là việc của Phêrô, Gioan, Maria Mađalêna, và của những người đã đến với nó, và nhìn thấy hiện tượng Chúa đã phục sinh chứ không phải là nhiệm vụ của nó: Một ngôi mộ trống. Cái ý nghĩa tích cực này chính là một lối sống hiện tại cho con người thời đại, khi mà ai cũng dành nói, ai cũng dành phần giảng giải, và ai cũng dành quyền làm chứng nhân, nhưng lại có ít người sống chứng nhân.
 
Phêrô và các Tông Ðồ, các phụ nữ đạo đức cũng đã nhờ đến ngôi mộ để nhận ra và củng cố niềm tin của mình vào Chúa Phục Sinh. Họ đã ra đi và loan truyền niềm tin ấy, phần ngôi mộ đã chỉ làm một việc là chứng nhân im lặng. Có thể nói, nó là chứng nhân của các chứng nhân. Một chứng nhân đầu tiên, cần thiết nhưng lại hết sức im lặng. Nhưng cũng chính sự im lặng của nó đã trở thành động lực thúc đẩy suy tư của mỗi người để tìm ra câu trả lời cho chính mình. Tóm lại, ngôi mộ đá ấy là một hình ảnh chứng nhân của đời sống tâm linh của tôi, một lời chứng bằng hành động mà người khác nhìn vào sẽ thấy Chúa.
 
Ngoài ra, ngôi mộ còn cho tôi một cái nhìn của Ðức Tin với tính vững bền của nó. Vì nó là một ngôi mộ được khoét vào đá, nên nó không có tính di chuyển, nhưng nằm yên cố định một chỗ. Ðức tin của tôi khi đã đặt vào Chúa Kitô Phục Sinh thì cũng như ngôi mộ đá, nó phải cố định, và nằm yên. Có nghĩa là dù gặp nhiều sóng gió, nghi nan và thử thách, tôi vẫn phải can trường với niềm tin của mình. Bởi vì, tự nó, ngôi mộ đã biết rõ ràng về biến cố Phục Sinh.
 
Sau cùng với tính cố định, ngôi mộ vẫn đứng im lìm dưới nắng mưa, dưới bão tố, và dưới những thay đổi theo với thời gian. Ðứng đó để làm nhân chứng. Ðiều này càng giúp tôi nhìn ra tinh thần sống đạo và sự củng cố đức tin của mình. Tin vào Chúa Kitô Phục Sinh không có nghĩa là tôi sẽ được vui mừng, phấn khởi, may mắn và hạnh phúc. Dĩ nhiên, phần thưởng sau cùng của niềm tin ấy chính là sự cảm nhận và mang trong lòng hình ảnh đáng yêu và làm tôi say mến là Chúa Giêsu Phục Sinh.
 
Chúa đã phục sinh. Alelluia! Alelluia! Alelluia. Khi suy ngắm về biến cố Phục Sinh của Chúa Cứu Thế, biến cố đem lại và mở đường cho ơn cứu độ, hình ảnh của ngôi mộ trống đã trở thành một hình ảnh mà tôi muốn đến đó, muốn dừng lại đó, và muốn nhìn vào đó để tìm cho tôi một lý do củng cố niềm tin, và để đức tin của tôi đi vào thực hành.
 
Tôi muốn dùng trí tưởng tượng để đưa tôi về với không gian lịch sử năm xưa. Tôi thấy ngôi mộ vẫn còn đó, im lìm, không nói. Nhưng như Phêrô, Gioan, và các phụ nữ đạo đức, tôi nghe như nó cũng đang kể cho tôi nghe những gì nó đã chứng kiến về cái giây phút huy hoàng, vinh thắng, và sáng láng của Chúa Kitô khi phục sinh từ cõi chết. Và tôi cũng nghe như nó đang hỏi tôi: “Bạn có tin và có muốn biết không? Nếu có hãy vào trong và cúi sát để nhìn xem, để nhận ra Chúa đã sống lại thật”.
 
Cuộc đời tôi trong khi sống và làm chứng nhân cho Chúa Phục Sinh, phần nào cũng hãy trở nên như một ngôi mộ trống.
 

Lời Chúa dẫn đường
Tâm tình gia trưởng

Đôi lời cảm ơn sau Khóa Nazareth 14

Đôi lời cảm ơn của Gia Trưởng Lê Mừng - Marie Lan sau thành công của Khóa Nazareth 14.

Suy tư dòng đời

[về đầu trang]